bài thơ nỗi nhớ mùa đông
Mùa thu - mùa giao cảm của đất trời và lòng người, tình yêu – sự giao cảm đẹp đẽ và bí ẩn đến khó nắm bắt của sự sống. Và khi hai thứ ấy gặp nhau, tạo nên thi phẩm “Thơ tình cuối mùa thu” thật ấn tượng. Có lẽ hiếm có người trẻ nào, cặp đôi đang yêu
Nỗi Nhớ Mùa Đông. Tác giả : Phú Quang. Người đăng : administrator , 13 năm trước. (nhạc: Phú Quang - lời: Thảo Phương) Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa đông bắc se lòng. Chút lá thu vàng đã rụng. Chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời.
Mãi sau chị mới tiến được tới và nước mắt giàn giụa. Nhạc sĩ tiến tới ôm lấy chị, đó chính là tác giả của bài thơ “Nỗi nhớ mùa đông” - Thảo Phương: “Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se lòng. Chút lá thu vàng đã rụng, giờ đây cũng bỏ ta đi”.
2. Thơ buồn mùa đông. 3. Những bài thơ hay về mùa đông. Mùa đông đến mang theo những cơn gió lạnh giá và nỗi buồn man mác, có lẽ vì vậy mà những bài thơ về mùa đông thường gắn liền với nỗi nhớ, sự cô đơn, mất mát. Mời các bạn hãy cùng Hoatieu thả hồn mình vào
Thơ về mùa đông thật buồn, nỗi nhớ giăng đây trong thơ. Nỗi niềm của tác giả cũng là thổn thức của biết bao trái tim đang yêu và đã yêu. Hẳn sẽ rất nhiều bạn đọc thấy đồng điệu với những bài thơ về mùa đông nói trên. 4. Chùm thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động
Site De Rencontre À Abidjan Côte D Ivoire. Sau tổng hợp thơ tình buồn, xin tiếp tục với những bài thơ mùa đông nhiều tâm trạng & cảm xúc. Đó có thể là những tình ca mùa đông lãng mạn, cũng có thể là những bài thơ tâm trạng cô đơn, nỗi nhớ người yêu trong không khí lạnh lẽo của mùa đông. THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG HAY Tuyển chọn những bài thơ tình viết về Mùa Đông hay với nhiều cảm xúc, tâm trạng,.. LẮNG NGHE MÙA ĐÔNG VỀ – Thơ Sinh Hoàng Hơi sương lạnh về bao trùm khắp nẻo Mới tháng mười giá buốt đã vội qua Bàn tay gầy đút vào túi xuýt xoa Cây trút lá gió về rơi lả tả Có gì vui mà đông về hối hả Năm qua nhanh tóc đã bạc thêm nhiều Gối đã chồn từng bước nhỏ liêu xiêu Tựa vào nhau bao điều anh muốn nói Em yêu ơi có bao giờ em hỏi Ta đã đi cùng bao đoạn đường trần Mỗi lần đông nghe lòng lại bâng khuâng Những cánh lá rụng dần trong chiều vắng Sưởi ấm nhau bằng đôi lòng kề cận Kể nhau nghe những kỷ niệm năm nào Thuở mắt biếc trao nhau lời tha thiết Xuân bao lần tô đậm nét xinh sao Mỗi lần đông trong cái rét như bào Anh nhìn em,cùng nhìn vào khoảng lặng Chiều thật chậm không gian như trầm lắng Tựa vào nhau nghe lằng lặng mùa đông. TẢN MẠN ĐÔNG – Thơ Toàn Tâm Hòa Ta hứng chút Đông về giễu cợt Phủ đời bảng lãng một màu tro Tia nắng bình minh rơi yếu ớt Sang mùa trời đất… cứ so đo Giận dỗi điều gì sao không nói!? Đỏng đảnh nắng mưa thấm mệt đời Đã biết vô thường đâu thể vội Nên đành hứng chịu lắm chơi vơi Ta ngắm dòng đời đang xuôi ngược Thấy những phù hư một kiếp người Ảo vọng giật giành bao mất – được Ngại ngần sợ lạc giữa dòng trôi Câu thơ lắng đọng tình viên miễn Trao gởi cho đời những khúc mơ Để mỗi ngày qua ươm thánh thiện Ngọt ngào như một khúc ầu ơ! Nhấm chút cafe chào ngày mới Ngọt đắng quyện hòa thật vấn vương Con tim rung cảm lòng phơi phới Thấy đời rạng rỡ nét diệu hương. MÙA ĐÔNG – Thơ Nguyễn Nhật Xin đừng thổi nữa gió đông ơi Lạnh lắm tim tôi lạnh lắm rồi Chốn ấy người em đừng buốt giá Bao nhiêu lạnh lẽo cứ về ta Những bông tuyết gửi gió bay xa Trong trắng trinh nguyên quá nõn nà Ngả ngớn như tình em gái nhỏ Để hồn ta chợt thoáng âu lo Nhìn Phượng trơ cành thấy đắn đo Muốn gửi về ai tiếng dặn dò Đừng ra gió rét hoa tan rã Rồi để lòng ai thấy xót xa Tình buồn thắc thỏm lúc mưa qua Bên ấy lệ em có nhạt nhòa Chốn cũ tìm gương ôm lấy bóng Để đời vằng vặc một mùa đông! SẦU ĐÔNG – Thơ Nguyễn Dũng Chủ nhật buồn nghe gió lạnh về Muôn trùng cách biệt chốn sơn khê Đường xưa vẫn đó vang lời hẹn Phố cũ còn đây vọng tiếng thề Lặng lẽ hoài thương bao mộng ảo Âm thầm mãi tiếc những cơn mê Trời dâng tím ngập sầu muôn lối Chủ nhật buồn nghe gió lạnh về. GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG – Thơ Hảo Trần Đêm đông về gió vi vút ngoài hiên Mang hơi rét lòng người thêm lạnh giá Mơ về nơi khoảng trời xanh yên ả Chợt thấy mình lặng lẽ đến cô đơn Mùa đông về con đường thấy dài hơn Hàng cây thu mình ủ chồi non tươi mới Chờ đông tàn nẩy lộc vồng xuân đợi Em chơi vơi khao khát giữa dòng đời Đêm buồn mơ em thầm gọi người ơi Một vòng tay ôm…nồng nàn hơi thở Bờ môi khát chạm nụ hồng hé nở Em chìm vào giấc mộng mỵ đắm say Thời gian trôi đêm mùa đông ai hay Nỗi buồn len vào trái tim em mãi Mơ bờ vai em dựa vào vững chãi Ngọn lửa hồng sưởi ấm kẻ đơn côi Em mơ thầm về nơi ấy xa xôi Nơi mùa đông không bao giờ lạnh giá Nơi có anh cuộc đời bình yên lạ Giấc mơ nào em có được đêm đông. ĐÔNG NÀO CHO EM – Thơ Nguyễn Mây Thế là đông cũng đã sang Hàng cây xơ xác lá vàng hết rơi Nắng hồng thôi hết lả lơi Đông về lạnh giá tim côi lại buồn. Đâu còn thấy cảnh hoàng hôn Bên nhau say đắm nụ hôn ngọt ngào. Về đêm trời thiếu ánh sao Vầng trăng ẩn khuất lẩn vào màn sương. Đông về phố nhỏ thê lương Bàn chân lạc bước cuối đường chơi vơi. Mùa đông lạnh lắm người ơi! Muốn tìm hơi ấm nơi người mình yêu!!!!! CHÚT LẠNH MÙA ĐÔNG GỬI CHO ANH – Thơ Thúy Hải Nguyễn Một mình em với những ngày dài thương nhớ Đông đã về từng cơn gió thổi tóc mai Lạnh thấu tim…chợt giọt lệ lăn dài Mắt trông ngóng hình bóng ai trên phố? Con đường nhỏ buổi chiều Đông lá đổ Cuốn theo chiều cơn gió nhẹ chao nghiêng Sắc vàng khô, sắc đỏ tựa nỗi niềm Người con gái…riêng mang tình xa vắng Phương trời xa liệu có hồng ánh nắng? Sưởi ấm tình chở nặng những yêu thương Để nơi đây cô gái nhỏ sắc môi hường Nghe ấm áp bởi tình thương anh trao gửi Dù lạnh giá em nào đâu dám hờn tủi Chỉ mong tình đừng ngắn ngủi, mong manh Dẫu xa nhau tình yêu mến chân thành Ta sẽ được bên nhau tròn hạnh phúc. GỬI ANH CHÚT NẮNG SÀI GÒN – Thơ Nguyễn Mây Sài gòn nắng đẹp làm sao Thương anh nơi ấy đang vào mùa đông Ở quê có lạnh lắm không? Để em gom chút nắng hồng gửi ra! Gọi là một chút làm quà Mong anh sưởi ấm cho qua đông này Anh ơi! Em ở nơi đây Lung linh sắc nắng rơi đầy vai em! Cuối thu lá rụng bậc thềm Bàn chân em bước nghe êm gót hài Thương anh sương phủ bờ vai Vui lên anh nhé một mai nắng về! Xua đi cái lạnh tái tê Nắng hồng em gửi sẽ về nhanh thôi Chúng mình xa cách hai nơi Hãy luôn gửi trọn nụ cười cho nhau! Tình ta sẽ chẳng phai màu Duyên mình thắm mãi đậm sâu trong lòng Yêu anh em gửi nắng hồng Xua vơi lạnh giá khi đông tràn về!! ĐÊM MÙA ĐÔNG – Thơ Thanh Trần Chút lạnh về đã ghé đến nơi em Mưa hắt hiu ngoài thềm nghe lá đổ Hạt sương rơi níu bước chân ngọn gió Mây giăng bay ngõ nhỏ lối em về Chiều hoàng hôn nhuộm tím chốn sơn khê Căn nhà vắng nằm kề bên góc phố Vẫn hoang lạnh mà sao anh cứ ngỡ Như có em đang về cuối con đường Đêm trăng gầy thả bóng xuống cành dương Ánh vàng vọt xuyên qua nhành kẽ lá Gió từng cơn trèo vai gầy vội vã Đi theo sau giá lạnh buốt mùa đông Anh chợt mơ về một bếp lửa hồng Căn nhà nhỏ nơi miền quê xa ấy Tiếng vạc đêm chợt giật mình thức dậy Le lói ánh đèn…bên cửa sổ nhà ai. THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG LÃNG MẠN & CÔ ĐƠN Dưới đây là phần cập nhật với những bài thơ tình mùa đông lãng mạn, cô đơn & nỗi nhớ tình yêu xưa, hoài niệm mùa đông cũ,… NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG – Thơ Nguyễn Mây Phố buồn vắng bước chân anh Đầu đông se lạnh trời xanh cũng buồn. Đêm về lệ đẫm mi tuôn Nhớ chiều hôm ấy hoàng hôn nhạt nhòa. Con đường rực rỡ sắc hoa Bây giờ nhìn lại xót xa cho mình. Đông về nhạt ánh bình minh Phải chăng cũng biết chúng mình chia tay! Anh đi phố nhỏ mưa bay Bầu trời thiếu nắng cả ngày chẳng tươi. Môi em cũng vắng nụ cười Vòng eo lạc mất tay người từng ôm. Môi hồng giờ cũng nhạt hơn Xanh xao đôi má chẳng hường như xưa. Thu đi trời chuyển giao mùa Lòng em vẫn nhớ người xưa thuở nào. Bầu trời lạc mất vì sao Chúng mình chưa kịp gửi trao hôn đầu! Thôi thì hẹn để kiếp sau Còn duyên ta sẽ lạc vào trong nhau!!! RU GIỮA MÙA ĐÔNG – Thơ Hồng Hoa Cây đứng rũ bởi phủ vây tuyết trắng Lời hẹn xưa còn văng vẵng đâu đây Đã bao năm vẫn ngây ngất tràn đầy Ôm thương nhớ…như tình cây với đất. Em đếm bước giữa dòng đời tất bật Biết ngày mai tình được mất hay còn Ngóng anh về đưa đón…mãi héo hon Đành thờ thẩn…nhìn lối mòn than thở. Anh về viết…dòng thơ tình…dang dỡ Lắm ngọt ngào nên chữ nợ còn vương Dù đi xa mấy hướng vẫn chung đường Lòng cất giữ mãi yêu thương trọn kiếp. Về bên nhau…lúc tuyết chưa tan kịp Ru ngọt ngào ngủ thiếp dưới trời Đông Cho hương yêu đốt nóng lại loan phòng Mà mình bỏ nằm không bao năm tháng. MÙA ĐÔNG BÊN NHAU – Thơ Hồng Hoa Năm tháng qua mình trôi xa biền biệt Nhớ thương nhiều tha thiết lắm tình ơi Nợ duyên xưa đứng gởi giữa cuộc đời Nên Đông xuống ôm chơi vơi đôi ngả. Gió cuốn anh về phương xa…xa quá Ngẩn ngơ chờ em điếng cả buồng tim Hoàng hôn buông mây phủ tím im lìm Em lạc lỏng như đôi chim mất hướng. Khi đã xa mới thấy thương xác phượng Kỷ niệm Hè thêm vướng mãi lòng nhau Tiêng yêu xưa luôn sâu sắc đượm màu Anh đừng để thương đau em gánh chịu. Dù giông bão mình níu tay chẳng thiếu Gió lặng rồi mới thấu hiểu nghĩa thương Cùng nhau vui bay lượn khắp nẻo đường Gom nhặt hết dư hương…ôm hạnh phúc. NỖI NHỚ CHIỀU ĐÔNG – Thơ Hồng Hoa Nhìn mây bay mà lòng nghe se thắt Năm tháng dài em níu chặt vòng tay Tim nóng như ai đốt cháy từng ngày Rồi chờ đợi quắt quay…trong hơi thở. Em đã đứng thẩn thờ…nghe tim vỡ Lòng quặn đau bởi nỗi nhớ xói mòn Mắt âm thầm ngồi đón đã héo hon Anh có biết…vẫn còn em ngóng đợi. Bao chiếc lá…đang thay đời đổi mới Nhưng tàn cây hoa chùm gởi còn đưa Ngày anh đi…Đông cũng vội vào mùa Tuyết thay tuyết…mà anh chưa trở lại. Tình yêu ấy có phải chăng ngang trái Dỡ dang thương…nên tê tái ngập hồn Em chạnh lòng…rồi chôn dấu nụ hôn Mà ký ức…như sóng cồn…giông bão! TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG – Thơ Phú Sĩ Mưa đông lạnh từng cơn buốt giá Khúc giao mùa trở dạ xót xa Nắng còn sưởi ấm màu hoa Khẳng khiu cành mỏng la đà lối quen Phố đêm về ngọn đèn hắt bóng Người lang thang má đọng màn sương Mưu sinh vội vã đêm trường Ai chăn gối ấm kẻ đường tha phương… Chốn vũ trường du dương điệu nhạc Góc phố buồn chim vạc kêu sầu Đông về chẳng rắc hạt ngâu Sao gieo tình khúc dãi dầu chứa chan Vọng chiều trôi mây ngàn thơ thẩn Đêm trăng buồn thao thức bâng khuâng Lãng du có thấu tình gần Mãi đời phiêu bạc hồng trần đắng cay Nửa đời người đổi thay thay đổi Giữa mùa đông ai vội buông lòng Lặng buồn một kiếp long đong Gom từng chiếc lá nối dòng thời gian Tiếng chuông chùa ngân nga vọng lại Tiếng kinh cầu khắc khoải màn đêm Tình như lá rớt bên thềm Kẻ quên người lãng nỗi niềm cùng ai Kỷ niệm cũ phôi phai ngày tháng Khúc tình đông nỗi lặng bạc tình Heo may nhắn gửi bình minh Mùa đông tình khúc chúng mình dở dang… KHOẢNG LẶNG MÙA ĐÔNG – Thơ Nguyên Dũ Giã biệt nhau rồi có phải không Sao lòng trống vắng đến mênh mông Liêu xiêu phố cũ mình tôi đợi Rớt giọt xoe tròn buổi chớm đông Người đã đi rồi có phải không Bàn tay vụng dại chấp nơi lòng Rưng rưng tôi khóc tình đen bạc Dấu kẻ qua đường kẻo họ trông Phố cũ thân quen giờ họ phá Đường xưa xây lại chốn phồn hoa Chỉ còn khoảng lặng lê từng bước Là gót chân buồn tôi đã qua Chiều nay se lạnh chắc đầu đông Chợt nhớ người xưa ấm cõi lòng Một thời vụng dại con đường cũ Chợt nhớ tay mình…khoảng lặng không!!! MỘT GÓC MÙA ĐÔNG – Thơ Phú Sĩ Mùa đông hỡi! Anh phương trời có lạnh Mảnh đời côi nơi xa xứ mong manh Ở phương này em mong sợi nắng lành Sưởi nồng ấm nơi tình anh phương ấy… Anh có biết khi mặt trời thức dậy Ánh bình minh xua đêm tối vần xoay Dẫu dòng đời bao nhiêu cảnh đổi thay Tia nắng dịu sẽ cùng anh ấm mãi… Nơi phương ấy dẫu đông về tê tái Góc phố buồn dẫu dãi một trời đêm Đời vẫn ru trong khúc hát êm đềm Trong tiếng gió có tình em mãi đợi Gió có thổi cơn mưa chiều rơi vội Gánh đời anh còn trả mãi chưa thôi Tóc bạc màu…theo năm tháng dần trôi Ngọn lửa tàn…giữa sóng đời chìm nổi… CHIỀU ĐÔNG – Thơ Trang Kiệt Ta đi giữa trời đông buốt giá Cơn mưa chiều vội vã từng cơn Nghe như lệ đổ oán hờn Sao người vội bỏ sắt son câu thề Trên lối nhỏ ta về một bóng Tìm hương nồng khát vọng ngày xưa Lòng nghe giá buốt sao vừa Tình ta thuở ấy bao mùa thắm xanh… Mà nay bỗng tan thành mây khói Người quay lưng bước vội bên ai Nẻo tình giờ cũng chia hai Để ta sầu nhớ… chốn này lạnh căm Chiều cất bước âm thầm trên phố Tìm chút hương vụn vỡ người trao Mà nghe dạ bỗng nghẹn ngào Câu ân tình đã tan vào hư vô. ANH SỢ MÙA ĐÔNG – Thơ Đặng Minh Mai Anh sợ lắm mùa đông về trước ngõ Chẳng có em ngăn cơn gió buốt lòng Hàng cây buồn cứ thấp thỏm chờ mong Tia nắng ấm về trong ngày đông giá Chiều Hồ Tây gió đông về lạnh quá Đường Thanh Niên vội vã bước chân người Đôi gái trai tay quyện chặt chẳng rời Anh giá lạnh tim chơi vơi nỗi nhớ Hàng cây bàng lá đỏ màu rực rỡ Khẽ run lên than thở lạnh quá chừng! Anh nhớ em đôi mắt bỗng lệ rưng Về em nhé! Thôi đừng xa anh nữa Anh sợ lắm mùa đông về gõ cửa Nỗi cô đơn giằng xé giữa cuộc đời Buốt tâm hồn, lạnh chiếc bóng đơn côi Anh sợ lắm khi trời đông giăng lối. CHIA TAY MÙA ĐÔNG – Thơ Nguyễn Quang Minh Xa nhau rồi, ôi mùa đông cô quạnh Hai phương trời vương tuyết lạnh chia đôi Em nơi xa có nghe hạt mưa rơi? Thấu tim anh như những lời băng giá. Buốt lạnh này anh nghe sao thật lạ Bởi tình em đang vội vã ra đi Để mình anh ôm cả mối tình si Tự hỏi sao, ta nợ gì kiếp trước. Anh yêu em và những gì có được Là mối tình ôm mộng ước đắm say Lời yêu xưa hò hẹn vẫn còn đây Mà một ngày đã thành mây theo gió. Mùa đông kia! Vì sao trôi chậm quá Trái tim sầu lạnh giá đã hoá băng Nắng xuân ơi, nàng đến với ta chăng? Luôn chờ trông… Bởi ta hằng mong đợi. Đông đã qua, xa mối tình diệu vợi Chờ một ngày cho nắng mới xuân sang. NỖI LÒNG CUỐI ĐÔNG – Thơ Nhật Minh Ngày hôm nay sao lại kì quá vậy Cứ ra vào trong người thấy chênh chao Chắc em yêu hiện đang ở phương nao Hay nhắc đến mỗi khi vào dịp Tết. Em có biết lòng anh cũng da diết Nhớ thương em chẳng biết lấy gì so Đại dương kia còn dùng máy để đo Còn nỗi nhớ chỉ có trời mới biết. Anh thương em phải cô đơn thòi thiệt Không có anh biết chia sẻ cùng ai Bao nặng nhẹ mình em gánh trên vai Về đến nhà nỗi u hoài trỗi dậy. Quỳ hai gối chắp đôi tay con lạy Xin trời cao hãy thương lấy chúng con Cho chúng con được hạnh phúc vẹn tròn Luôn bên nhau để không còn xa cách! Bạn vừa xem qua chùm thơ tình mùa đông với nhiều cảm xúc. Những sáng tác mới hơn về Mùa Đông sẽ được cập nhật sớm nhất!.. Theo
Thơ mùa đông là sự trải lòng thầm kín nhất của con người. Nếu bạn đọc nào đang đi tìm sự đồng điệu về tâm hồn trong mùa đông lạnh giá này thì đừng bỏ qua chùm thơ mùa đông THECOTH đã dày công sưu tầm dưới đây nhé. Mùa đông về mang theo từng cơn gió mùa se lạnh khiến lòng người cô dơn. Hơn lúc nào hết, ta cần lắm một bờ vai êm, một vòng tay ấm để sưởi ấm mỗi đem về vắng lạnh. Những xúc cảm đó đã được gửi gắm qua những bài thơ về mùa đông hay nhất sau đây. Thơ về mùa đông hay nhất Mùa đông về Thơ Lê Hoàng Trời se lạnh gió vờn len lỏi Lòng tái tê nhoi nhói lặng buồn Mưa chiều xối xả ...mưa tuôn Đìu hiu quán nhỏ ...cõi hồn chênh chao ! Ôm nỗi nhớ.. hai đầu biền biệt Cách dặm trường da diết khôn nguôi Ước gì cơn gió lả lơi Dập dìu đưa lối quyện môi ấm nồng Nhỏ yêu dấu ! Mùa đông lặng lẽ Qua trước thềm quạnh quẽ nhớ nhau Lòng anh một nỗi âu sầu Âm thầm gửi đến nhỏ câu chân tình. Nhỏ yêu hỡi ! mông mênh nỗi nhớ Trái tim hồng một thuở khát khao Giờ đây thấp thỏm thét gào Quặn lòng tha thiết tình trao vẹn thề . Ôi não nuột ! Sơn khê cách trở Ở hai đầu nổi nhớ xót xa Tình duyên nguyện thắm mặn mà Dẫu lòng cách biệt thiết tha chẳng sờn. Đông sang Mới tháng mười đông đã đến rồi chăng? Sao cái rét đã về trên phố vắng Mình thương nhau mấy mùa thu thầm lặng Mấy độ heo may nghiêng nắng hắt qua thềm Nay em về nơi phố cũ thân quen Nơi dấu in bàn chân mình hò hẹn Chiều nắng loang trên mặt hồ xao xuyến Chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống tiễn mùa thu *** Đông về rồi để ai cứ ngẩn ngơ Bông hồng thắm đang chờ người đến hái Chút hương yêu cứ dịu dàng hoang hoải Trong vườn tình nỗi nhớ mãi cuồng si *** Em cứ níu cho mùa thu mải mê Vì sợ anh chưa kịp về nơi hẹn Mỗi độ trăng tròn nhẩm ngón tay em đếm Mong đến ngày chim én báo xuân sang. Vì gió thổi lạnh quá nên tâm hồn xao xuyến Hà Nội vào đông Tác giả Nguyễn Đình Huân Hà Nội mùa này có lạnh lắm không Gió bấc thổi chiều mùa đông qua phố Cây bàng khẳng khiu mùa này lá đổ Ai ngược đường đi trong gió chiều ni *** Cô bán hàng rong chở thúng cúc chi Nghe tiếng rao bước chân đi lặng lẽ Hà Nội trầm tư bao đời vẫn thế Khi xa rồi ta không thể nào quên *** Cũng có lẽ vì Hà Nội có em Cô bé xứ Đông anh quen ngày đó Như cúc hoạ mi môi hồng má đỏ Cứ thẹn thùng lúc anh ngỏ lời yêu *** Hà Nội mùa này cây đứng liêu xiêu Muốn về bên em khi chiều đổ bóng Ta trao nhau những nụ hôn cháy bỏng Lời yêu ngọt ngào sưởi ấm tình ta *** Ở Sài Gòn thực tình cũng không xa Nhưng về bên em chỉ là mơ ước Tình cũ phôi pha không sao lấy được Không thể nào ta quay ngược thời gian. Lá Mùa Đông Tác giả Thụy Anh Người đi rồi… áo mùa thu khép lạiGiấu trong tà một chút nắng vàng hanhBuồn của tôi thay lá mọc trên cànhChưa rụng vội để chờ mùa thu khác Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hátNhẹ nhàng thôi mà những lá buồn layTrời mùa đông có vội vã hết ngàyLá có kịp đón một mùa thu nữa? Người đi rồi khép điều gì trong mắtGiấu vào hồn một biển nhớ mù khơiNgười đi rồi tôi trắng cả tay tôiChỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất… Chiếc lá mùa đông Những ngày mùa đông Mùa đông rồi anh được nghỉ phép không Gió lạnh thổi qua căn phòng giá buốt Trái sấu cuối mùa đêm qua rụng nốt Mưa hồi chiều mái dột chẳng ai che. Gian bếp nhỏ anh sửa những ngày hè Mùa đông về chẳng thể nào bớt lạnh Nhà thiếu anh nên vô cùng hiu quạnh Em cuộn mình đối diện với canh khuya. Đêm mùa này sao kéo dài lê thê Nghe tiếng dế nỉ non khu vườn vắng Ngồi lặng lẽ đếm giọt cà phê đắng Khoảng trống nào mà lại chẳng chông chênh. Nỗi nhớ nào sâu như những ngày đông? Đêm Mùa Đông Tác giả Thụy Anh Kìa, bông tuyết đang lượn là, hớn hởMời gọi ta trong vũ điệu muộn màngTrời buốt giá, có gì mà vui sướng!Ta trót mơ nắng rồi nên đâu thể đa mang! Gió chạy trên mái nhà những bước rền vangNhư bước chân những người trời nhảy múaNhư có tiếng dàn đồng ca muôn thuở“Ơi, mùa Đông ghê gớm, diệu kỳ!” Rượu cổ tích bọt tràn ly cổ tíchThảm tuyết dày tự phát sáng vào đêmÁnh sáng lạnh mà sao trong trẻo lạĐôi mắt nhìn chợt hóa dịu dàng thêm Những ai đang say giấc êm đềmCó mơ thấy tuyết vẽ hoa lên cửa sổ?Có rùng mình khẽ trong hơi thởCủa mùa Đông bình thản, lạnh lùng? Nước đang kết băng trên khắp mặt sôngVạt rơm khô cuối vụ bỏ trên đồngSớm mai ra sẽ trùm chăn bông trắngẤm áp ngủ vùi suốt cả mùa băng… Có những ai bỗng thức giấc, bàng hoàngĐứng bên cửa nghe mơ hồ hạnh phúcMột mình thôi mà ngỡ đời thao thứcVìì bao điều quen thuộc không tên? Bởi vì đêm nên không thể hát lênBởi vì gió nên không đành tung cửaLồng ngực nóng vẫn khao khát mởCho nhỏ nhoi bông tuyết lạnh đậu vào. Khi tiết trời trở lạnh, hơn lúc nào hết ta cần lắm hơi ấm của một bàn tay ấm, bờ vai êm. Một mình lạnh lẽo trong đêm đông dài hiu quạnh lòng lại quay quắt trong trong nỗi nhớ đầy vơi. Có ai hiểu cho nỗi lòng này? Thôi đành mượn lời thơ nói hộ tiếng lòng. Chia sẻ cùng những bài thơ về mùa đông hay nhất trên đây hi vọng bạn đã tìm cho mình được bài thơ yêu thích. 2. Tập thơ tình mùa đông dạt dào xúc cảm Tâm tư của những kẻ đang yêu nhau luôn được ẩn giấu qua nỗi niềm về mùa đông. Mùa đông là mùa của yêu thương cho nên thơ mùa đông về tình yêu vì vậy mà nhiều đến như vậy. Thơ mùa đông về tình yêu luôn tràn ngập nỗi nhớ, có cả sự cô đơn đến tê tái, buồn rầu đến não lòng. Đọc chùm thơ mùa đông gắn liền với tình yêu đôi lứa THECOTH sưu tầm dưới đây để vơi bớt đi nỗi niềm cô đơn và lạnh giá nhé. Thơ tình mùa đông Mùa Đông Và Em Kẻ Lãng Du Gió ùa về một mùa đông ngập phốChút mùa thu xếp lại khóm cúc vàngKí ức ấy lăn vào miền xa vắngĐợi mấy mùa sao bỗng thấy… mênh mang Anh thương lắm mỗi lúc gió đông sangGửi nỗi nhớ bay theo miền giá lạnhTrời góp rét để hồn thêm hiu quạnhCho mắt buồn ngơ ngác trước mùa đông Chợt hỏi lòng ta có nhớ người không?Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớCơn gió xô giữ trong nhau hơi thởCho riêng anh riêng một nỗi đợi chờ Thành phố trở mình khoác áo mùa đôngThoáng rùng mình… em bây giờ có rétCăn phòng ấm… giữa một mùa đông chếtĐợi em về… đan nắng ấm cho nhau! Xa Em Mùa Đông Nguyễn Quang Long Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớEm yêu giờ đang ở nơi xaĐông mang cái lạnh thấu daMột mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi Phương trời xa em ơi có biếtNhớ khi xưa thời tiết chuyển mùaMùa đông gió bấc rét lùaBên nhau anh quạt gió đùa trêu em Đêm lạnh lẽo không em trống rỗngCho tim anh giấc mộng tan tànhAnh buồn thao thức tàn canhGửi vào nỗi nhớ để dành em yêu Đã xa rồi bao điều mộng ướcBiết bao giờ mình được bên nhauMình anh với trái tim đauCòn đâu lời ước, trước sau chung tình! Bàn tay anh luôn cạnh bên sưởi ấm cho em Nỗi Nhớ Mùa Đông Liên Hương Hình như hơi gió lạnh vềPhố khuya trở mình thao thứcCây bàng trùm khăn đỏ rựcRùng mình se sắt chân qua Có một mùa đông đã xaTay đan trong bàn tay ấmBên nhau bước chân chầm chậmChuyện vui khúc khích giọng cười Biết bao mùa đông qua rồiLòng vẫn nhớ mùa đông cũKỷ niệm một thời hoa đỏCòn đây góc nhỏ lặng thầm Khẽ gọi mùa đông… mùa đông!Bỗng lòng chợt như muốn khócMàu sương nào rơi trên tócGiọt buồn nào đọng khóe mi? Ừ rồi đông sẽ qua điRồi một mùa xuân sẽ tớiVà một tình xuân vời vợiCựa mình mặt đất hồi sinh! ĐÔNG VỀ NHỚ EM Thơ Đức Trung Chiều nay trời chuyển sang đôngGió lùa se lạnh, nỗi lòng cô đơnNgồi buồn ngắm cảnh hoàng hônTừ trong tâm khảm bồn chồn nhớ em. Mưa rơi tí tách bên thềmNỗi niềm thương nhớ càng thêm dâng đầyMơ màng nhìn khói thuốc bayNhớ em da diết những ngày cách xa... Lời nguyền xưa của đôi taTình yêu nay vẫn thiết tha mặn nồngĐông về em có nhớ không?Nụ hôn ngày ấy...môi hồng em trao. Bên nhau tình cảm dạt dàoVòng tay ân ái ngọt ngào yêu thươngNay em xa cách dặm trườngTình anh mãi mãi...vấn vương tơ lòng..! Tự khúc mùa đông ĐÔNG LẠNH NHỚ NGƯỜI Thơ Triệu Phú Tình Những bông tuyết rụng rơi lã chãĐậu vin cành trắng xóa màn đêmÁnh trăng lướt nhẹ qua thềmQuyện hòa tiếng gió nhạc êm êm sầu Đêm đông lạnh canh thâu mòn mỏiNgóng chờ người đá sỏi cũng đauRa đi chẳng biết bao lâuTa thời vẫn đợi dẫu đầu pha sương Theo con nước sông tương tình cảmChảy xuôi dòng ai cản được đâyNiềm thương nỗi nhớ thêm dầyChẳng hề phai nhạt đong đầy mãi thôi Ôi cuộc sống nổi trôi vô địnhAi hơi đâu toan tính làm chiHợp tan tan hợp chia lyĐược ngày hạnh phúc ta thì cứ vui Đời sóng gió dập vùi con tạoDù nắng mưa hay bão ngập lòngĐỉnh đương chậm bước sẽ xongBình yên khắc đến hoài mong ắt về. ĐÔNG NHỚ Thơ Võ Linh Chiều xám mây nghe hồn sao buồn bãNhớ một người tận mấy nẻo trời xaTrên mi ngoan là những ngấn lệ ngàNhớ anh quá sao nguyệt đà khuất dạng Đông lạnh đầy niềm mong dài vô hạnTrái sầu dâng đan mấy nhánh ngổn ngangGởi lời yêu trong cánh gió mơ màngMà chỉ thấy lỡ làng nơi bến đợi Thuyền tình yêu mãi rời xa bến đợiNước xuôi dòng dịu vợi những dòng trôiEm và anh giờ ngược hướng nhau rồiNgày tương phùng mãi xa vời anh hỡi. Mùa đông về ta lại nhớ đến người xưa, nhớ những kí ức xưa. Nếu như mùa đông năm ấy được tay trong tay sánh bước cùng người trên từng con phố nhỏ, mùa đông thật ấm áp, ngọt ngào thì mùa đông này lại một mình anh/em đơn côi. Lòng tái tê khi nhớ về những ngày tháng chung đôi đó. Những vần thơ tình trên đây là xúc cảm đắm say của trái tim đang thổn thức trong tình yêu, trong nỗi nhớ tột cùng. Hãy nhanh tay lưu lại cho mình bài thơ yêu thích bạn nhé ! 3. Những vần thơ về mùa đông buồn, lạnh lẽo, cô đơn Tiết trời giá lạnh của mùa đông luôn thôi thúc con người tìm đến sự ấm áp. Thật buồn nếu như mùa đông không được bên cạnh những người mà ta yêu thương. Nhắc đến mùa đông là người ta lại nhớ ngay đến nỗi buồn không thể sẻ chia cùng ai. Có lẽ vì vậy mà thơ về mùa đông thường gắn liền với nỗi nhớ, sự cô đơn, mất mát. Thơ mùa đông buồn Dáng Đông Huỳnh Minh Nhật Độ cuối tháng trời như không nắng nữa Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!? Em quên mất nụ cười em là nắng Hay vô tình cứ thế đến rồi đi? Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá? Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu? Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông… Nỗi nhớ mùa đông Thơ Tùng Trần Đông đã về trên từng con phố nhỏ Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ *** Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..? Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay Bước một mình trên phố vắng chiều nay Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ *** Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở Giờ phương nào..em có nhớ anh không..? Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..?? *** Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi Chợt tim anh...bồi hồi bao kỷ niệm *** Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..?? Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu Để đông sang..anh đơn sầu..cô lẻ...!! Mùa đông lạnh giá vì thiếu em Đêm đông hoài niệm Thơ Thiên Gia Bảo Anh nghe nói gió mùa về em ạ Em có buồn vì mình vắng nhau không Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ... *** Chắc bây giờ ở phương trời xa đó Đã có người thắp lửa sưởi trái tim Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm Thứ đã cũ của một thời xa vắng... *** Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương Đông có mang băng giá cũng vô thường Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc... *** Phải cố quên đi những gì đã mất Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn Khi tình yêu chẳng còn là tất cả... *** Em ấm êm bên một người xa lạ Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc... *** Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài Hãy xem như mình chưa từng...em nhé... *** Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ Trút muộn phiền đối diện với chính anh Nam tử hán không được quá lụy tình Khi người ta đã thay lòng đổi dạ. Đông về xa em Thơ Đức Trung Đêm qua gió lạnh tràn về Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng Giờ này em có biết không? Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu *** Sao mình cứ mãi xa nhau? Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can THE COTH - Top sản phẩm bán chạy -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL Chia ly thương nhớ vô vàn "Tình như con sóng nát tan trong lòng" *** Bao nhiêu mộng ước chờ mong Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em? Anh nằm thao thức trong đêm Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không? *** Tình yêu như ngọn lửa hồng Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng. Anh vẫn đợi chờ một cuộc tình đã xa Phố Mùa Đông Thơ Toàn Tâm Hòa Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi Đông đã về… em có đến bên tôi? Thơ về mùa đông thật buồn, nỗi nhớ giăng đây trong thơ. Nỗi niềm của tác giả cũng là thổn thức của biết bao trái tim đang yêu và đã yêu. Hẳn sẽ rất nhiều bạn đọc thấy đồng điệu với những bài thơ về mùa đông nói trên. 4. Chùm thơ mùa đông nhớ mẹ xúc động khôn nguôi của người con xa nhà Mùa đông là mùa cuối cùng của trong năm với thời tiết lạnh giá là lúc con người về với tổ ấm của chính mình. Có lẽ chính vì vậy thơ mùa đông không chỉ gắn liền với tình yêu đôi lứa mà còn là nỗi niềm bày tỏ của những kẻ xa nhà đang khao khát trở về vòng tay của cha mẹ, của quê hương. Đọc những bài thơ mùa đông của người con xa nhà dưới đây chắc chắn bạn sẽ muốn được nhỏ lại để sà vào lòng mẹ như thời thơ ấu. Mùa đông nhớ mẹ THƯƠNG MẸ ĐÊM ĐÔNG Tác giả Đặng Minh Mai Đêm đông lạnh con nằm thao thức Thương mẹ nhiều day dứt tim con Sương đêm rơi ướt lối mòn Cánh đồng hoang vắng mẹ con đang nằm Gió đông bắc lạnh căm giá buốt Thổi từng hồi thắt ruột tím gan Xót xa lệ chảy thành hàng Bởi con thương mẹ suối vàng lạnh hơn Con thương mẹ cô đơn, thương lắm! Nấm mồ xanh xanh thắm một màu Nắng mưa sương gió dãi dầu Mùa đông lạnh lẽo kiếm đâu chăn mền Con lặng lẽ nhìn thềm sương rớt Gió vô tình từng đợt vút qua Nghẹn lòng đếm giọt sương sa Đêm đông thương mẹ...khóc oà...mẹ ơi! ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ Thơ Đăng Vinh Trần Nơi con ở hai mùa mưa, nắng, Thương miền quê đêm vắng đông về. Mẹ già, gió lạnh tái tê Nhớ con lớn, bé xa quê, nơi nào ! *** Nỗi cách trở lòng bao sầu não , Phận làm con sóng bão tình thương. Nơi xa cách trở dặm trường Hướng về quê mẹ lòng thương vô bờ. *** Trong xa cách luôn mơ thầm ước, Chốn quê nhà mẹ được ấm êm. Đêm đêm gió rét qua thềm Mẹ yên giấc ngủ êm đềm, bớt lo. ÁO LEN CỦA MẸ Tác giả Đặng Minh Mai Mùa đông lạnh giá đến rồi Con nhìn áo mẹ bồi hồi đớn đau Sợi len nay vẫn thẫm màu Mẹ yêu khuất bóng đã lâu chẳng về Nghẹn lòng tim buốt tái tê Hôn lên áo mẹ tràn trề lệ rơi Ngày xưa đông đến ngập trời Mẹ nhường áo ấm miệng thời hát ru Đêm về gió bấc vù vù Thổi tung phên cửa mịt mù gió đông Củi khô mẹ thắp lửa hồng Sưởi cho con ấm say nồng giấc mơ Cởi thêm tấm áo đơn sơ Đắp cho con với vô bờ yêu thương Mẹ chăm con suốt đêm trường Chở che gió lạnh khỏi vương con mình Đêm nay đông lạnh dập dình Tìm đâu thấy mẹ bóng hình năm nao? Ôm ghì chiếc áo thuở nào Con tìm hơi ấm...nghẹn ngào...mẹ ơi!!! Mùa đông nhớ mẹ KÝ ỨC MÙA ĐÔNG Tác giả Diệp Ly Mùa đông ấy mẹ ngồi bên bếp lửa Củ khoai lùi hớn hở mắt trẻ thơ Làn khói bay hòa quyện dưới sương mờ Cha hắng giọng ngâm nga câu lục bát. *** Mùa đông ấy có mây bay bàng bạc Ánh mắt bà thấp thoáng bóng thời gian Chân trời xa hiu hắt chút nắng vàng Chiều dần xuống miên man vùng ký ức. *** Mùa đông ấy theo ngày xanh đi mất Dư ảnh còn lẩn khuất những đêm mơ Làn bụi mờ giăng kín lối về xưa Để ngày tháng ngẩn ngơ màu kỷ niệm. *** Mùa đông ấy trong gió mây ẩn hiện Tim nồng nàn hoài niệm khoãng trời thơ Đông lạnh buồn cây cỏ cũng xơ rơ Tìm quanh quẩn giấc mơ miền cổ tích. MÙA ĐÔNG NHỚ NHÀ Mẹ ơi! đông đã về rồi Quê nhà mẹ nhớ đắp chăn ấm người Thương con mẹ nhớ hay cười Cho con ấm áp xứ người mẹ nha! *** Thương cha thương mẹ nhất là Bờ vai cha đã dãi dầu gió mưa Thương mẹ những buổi sớm trưa Mong con nơi ấy bấy lâu chưa về *** Ân cha, nghĩa mẹ, làng quê Con luôn ghi nhớ trong lòng mẹ ơi “Công cha nghĩa mẹ bằng trời” Con luôn ghi nhớ những lời mẹ răng *** Rằng con cố gắng học hành Sao cho xứng với lưng cha mẹ còng Mẹ ơi! đau xót trong lòng Làm sao đáp nổi ân trời, biển xanh *** Ba năm dưới đất Sài Thành Ba năm đèn vở, thắm bao vị đời Cuộc đời chua lắm mẹ ơi! Không như trái ngọt mẹ dành cho con. *** Đêm nay mẹ ngủ giấc tròn Hay còn thau thức vì con xa nhà Mẹ ơi! con cũng nhớ nhà Nhớ cha, nhớ mẹ lòng con nghẹn ngào *** Màn đêm buông xuống lúc nào Để cơn gió thổi đông về lạnh vai Tương lai con vẫn còn dài Nên con cố gắng miệt mài ngày đêm *** Lá rơi lặng lẽ bên thềm Làm con thao thức nghĩ về mẹ cha Mùa đông hãy sớm đi qua Để cho giấc ngủ mẹ cha được tròn *** Mẹ ơi con vẫn là con Dù cho đông giá hay đời nhạt con Bởi vì con biết vẫn còn Vòng tay cha mẹ bao la biển trời *** Dù đi khắp bốn phương trời Con sẽ trở về tay mẹ tay cha Cùng nhau xum họp cả nhà Cùng nhau chia sẽ buồn vui cuộc đời. Mùa đông nhớ mẹ CHIẾC ÁO LEN Tác giả Tịnh Lộc Ôm chiếc áo bằng len đỏ sẫm Lệ lăn dài môi ngậm xót xa Cuối thu mẹ tặng làm quà Mong con ấm áp khi qua xứ người Mùa đông chớm tuyết phơi ngọn cỏ Nắng nhạt màu để gió lạnh tung Xa quê cực khổ muôn trùng Khoác lên áo mẹ chẳng mong ước nhiều Không tin tức bao nhiêu năm lẻ Con trở về bóng mẹ khuất mây Thứ tha kẻ bất hiếu này Vì đi biệt xứ ước thay phận mình Ôm chiếc áo buồn quanh ân hận Nấc nghẹn ngào lạnh quấn con tim Đông về gió bấc nhiều thêm Ôm hoài chiếc áo con tìm mẹ yêu. ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ Tác giả Trương Thị Anh Thầm thì thu đã nhẹ trôi Gió se se lạnh đây rồi đông sang Mây mù che phủ nắng vàng Mặt hồ phẳng lặng ngỡ ngàng thu qua Đông về bàng đỏ sắc hoa Thoảng thơm ngô nướng cho ta nhớ về Đông xưa khi còn ở quê Thương mẹ xuống cấy tái tê cõi lòng Áo tơi che tấm lưng còng Nào đâu lưng kín gió lồng lao xao Đông về nhớ mẹ nôn nao Mưa phùn xuống cấy con nào có quên Bây giờ mẹ đã quy tiên Sáng nay mưa lạnh nhớ miền quê xưa Rét run mẹ vẫn cày bừa Cho con, cho cháu đông xưa no lòng Lớn lên con hiểu đục trong Đông xưa có mẹ ấm nồng tình thân. Mùa đông nó làm tăng sự cô đơn và nổi nhớ da diết , đặc biệt trong tâm hồn sâu thẳm của những người làm xa quê khiến con người ta thèm sự ấm ám của gia đình . Chắc cũng vì lý do đó mà rất nhiều bài thơ tình hay về mùa đông đã ra đời. 5. Chùm thơ về mùa đông Hà Nội với nỗi nhớ trào dâng Mùa đông Hà Nội mang vẻ đẹp rất riêng, rất lãng mạn. Ai một lần được thưởng thức vẻ đẹp của mùa đông Hà Nội khi xa chắc sẽ nhớ khôn nguôi. Những bài thơ về mùa đông Hà Nội sau đây được viết nên với xúc cảm trào dâng đó. Thơ mùa động Hà Nội Hà Nội Đông Về Tác giả Hồng Giang Hà Nội đầu đông có lạnh không emCon đường xưa vẫn quen mùi hoa sữaChiếc lá thu rơi bên ngoài khung cửaLối ai về nhớ một nửa yêu thương Hồ Tây bây giờ còn thấy vấn vươngĐường Trịnh Công Sơn thương đời “Cát Bụi”Phố Ven Hồ hai con rồng đắp nổiEm vẫn về trong nỗi nhớ hanh hao Ngọn sóng Tây Hồ vẫn cứ xôn xaoCon đường mới ôm vào bao kỷ niệmAnh đi xa nửa đời còn tìm kiếmHương cốm ngày nào hiếm bữa mẹ rang Đầm Sen vẫn chờ ngày ấy anh sangVài bông tím muộn màng vừa mới nởGió vẫn thì thầm bên anh nhắc nhởĐông sang rồi đừng để lỡ xuân em Hà Nội đông về phố vẫn bon chenĐường em đi ….Chợt thèm…..Bờ vai ấm ! Nhớ Kỷ Niệm Chiều Đông Tác giả Dương Anh Dũng Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽNét u buồn điểm nhẹ màu mâyNhớ thương một thủa đong đầyHàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng Từng kỉ niệm chờ mong sống mãiGiữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyềnTháp rùa cũng tỏ tình duyênHai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọiNụ hôn nồng khẽ gói tình taÁng mây nặn vẽ căn nhàNgày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn Đông ngập lối tình tuôn ảo nãoĐám sương mù giả tạo đường điBỗng nhiên bỏ lại xuân thìLòng anh vẫn đó tình si mặn mà Ngày giã biệt lời ca héo rủMộng tàn phai lối cũ Hà ThànhDẫu rằng chẳng hận trời xanhĐôi lần trách hỏi không đành vậy sao Giờ trở lại ai nào đã thấyNgỡ người yêu sống dậy quay vềChỉ cần một kiếp hoài mêMong rằng giữ trọn câu thề thủa xưa. Mùa đông Hà Nội Hà Nội Đông Nhớ Tác giả Thắng Nguyễn Hà Nội tháng này đông lạnh giáHàng cây già trút lá dưới sânXa đông nay đã bao lầnBỗng dưng lại thấy bần thần nhớ đông Muốn tìm về nơi ta hằng sốngTìm lại ngày lạnh giống năm xưaĐêm đông góc phố người thưaKỷ niệm nơi đó còn chua phai mờ Miền kí ức như đang nhắc nhởCội nguồn mình xin chớ có quênTừ đây ta đã lớn lênTình sâu nghĩa nặng vững bền mãi sau Hà Nội nơi mà ta yêu dấuĐọng lại rồi trong máu tim taCho dù cách trở nơi xaVẫn luôn trìu mến thiết tha nhớ về. Hà Nội Vào Đông Tác giả Long Trần Hà Nội vào đông…Thoáng chút heo may cho má thắm ửng hồngHay tại hơi thở ai chợt nồng nàn lướt qua thật khẽTim bồi hồi run nhẹ…Ánh mắt nào chớp thật gọn cả dáng hình em! Hà Nội vào đông….Hà Nội vẫn thân quenRiêng phố nhỏ chiều nay sao như thật lạCó phải chăng chỉ vì cái nhìn của ai ấm quáLàm phố chung chiêng…! Hà Nội vào đông…Em thả cho nỗi nhớ chao nghiêngCuộn thật tròn , thật tròn để lăn về nơi ấyNơi ánh mắt cồn cào như sóng dậyĐốt cháy em, tan chảy khối băng tình! Hà Nội vào đông…Dường như tất cả đều thật lung linhTrên phố nhỏ quanh mình hình như góc nào cũng ấmChợt tủm tỉm cười, con tim như xao độngCó lẽ…mình yêu…! Mùa đông mang vẻ đẹp của sự hoang sơ, lạnh giá không có sự pha trộn nhầm lẫn. Xua tan được đi giá lạnh của mùa đông người ta sẽ tìm được đến yêu thương. Thơ mùa đông tuy buồn, cô đơn nhưng đằng sau đó luôn có sự ấm áp, niềm hi vọng. Nếu bạn yêu thích mùa đông thì chắc chắn rằng những bài thơ mùa đông THECOTH sưu tầm trên đây sẽ khiến bạn được lắng đọng, yêu thương đấy! Xem thêm TẬP THƠ VỀ MƯA HAY NHẤT LẮNG ĐỌNG TÂM HỒN TRIỆU BẠN ĐỌC THE COTH - Top sản phẩm bán chạy Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL
Ca sĩ Thu Phương Album Đêm Nằm Mơ Phố Sáng tác Phú Quang dường như ai đi ngang cửa gió mùa đông bắc se lòng chút lá thu vàng đã rụng chiều nay cũng bỏ ta đi nằm nghe xôn xao tiếng đời mà ngỡ ai đó nói cười bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy giờ đây cũng bỏ ta đi làm sao về được mùa đông dòng sông đôi bờ cát trắng làm sao về được mùa đông để nghe chuông chiều xa vắng thôi đành ru lòng mình vậy vờ như mùa đông đã về làm sao về dược mùa đông dòng sông đôi bờ cát trắng làm sao về được mùa đông mùa thu cây cầu đã gãy thôi đành ru lòng mình vậy vờ như mùa đông đã về
bài thơ nỗi nhớ mùa đông