câu chuyện hồ đồ
Câu Chuyện Hồ Đồ. Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Phong Tử Tam Tam. Số chương: 100. Còn tiếp. Chương mới nhất: Chương 95. Cập nhật cuối: 5 năm trước. Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả ơn. Mà Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định: Cô
Câu chuyện thứ nhất: Bác dạy trẻ Anh Việt Phương kể câu chuyện Bác Hồ gặp cháu nhỏ, đồng chí làm việc Trung ương Đồng chí đưa vào quan bận công tác nên buổi trưa chưa kịp Do vậy, Bác “mời” cháu nhỏ ăn cơm với Bác (xin nhớ ngơn ngữ Bác, khơng có chữ “cho”, mà có “tặng”, “biếu”, “mời
Chương 48 : Câu chuyện chính là từ khi đó bắt đầu Ở tranh tài trước khi bắt đầu, hai bên đảm nhiệm đội hình chính cầu thủ đều đã từ mỗi người phòng thay đồ bên trong đi ra, ba ba hai hai lục tục đi tới chỗ lối đi, chờ đợi ra sân.
Mọi tín đồ đều cảm hễ trước tình yêu của chưng Hồ giành riêng cho thiếu nhi. 6. Mẩu chuyện về bác bỏ Hồ với thiếu nhi mồ côi trên trại Kim Đồng. Trong chuyến thăm trại trẻ mồ côi Kim Đồng, bác thấy cổng trại dăng những dây thép gai chú ý rất khó chịu, bác bỏ
Câu chuyện hồ đồ - Phong Tử Tam Tam (73/82 + 18NT) Thảo luận trong ' Truyện Đang Edit ' Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
Site De Rencontre À Abidjan Côte D Ivoire. Hôm nay bác sĩ Ôn có chút kỳ quái, bình thường rất có thần khí vậy mà hôm nay có chút mất tập trung, y tá nói chuyện với cô phải gọi mấy lần mới có phản ứng. Ngay cả Hạ Đình Diễn luôn trầm mặc cũng phải nhìn cô mấy Đình Diễn quan tâm hỏi cô nhưng trong giọng nói vẫn lạnh nhạt “Mắt bác sĩ quầng thâm hết rồi”.Ôn Vãn sững sờ, mất hồn giơ tay lên sờ sờ hốc mắt, Hạ Đình Diễn thu lại các phản ứng của cô vào trong mắt, không nhịn được chế nhạo nói “Tối hôm qua, không phải là ở với chú ba của tôi chứ?”Đứa trẻ này cuối cùng cũng có cảm xúc, trừ bỏ lúc đối mặt với Hạ Trầm nóng nảy, dễ giận thì bình thường đối với người nào cũng lạnh lùng. Ôn Vãn nghĩ đến ngày hôm tạm biệt Hạ Trầm ở công viên, đoán chừngcậu nhóc này sẽ không thoải mái cũng không muốn giải thích, tiếp tục ghi chép “Chú hai của cậu muốn cậu xuất viện, đại khái thủ tục rất nhanh sẽ làm xong.”Hạ Đình Diễn nhíu mày một cái , nhìn cô chằm chằm không lên Vãn dừng lại, cất bút máy vào trong áo blouse trắng, đi tới trước giường bệnh cười cười nói “Sao vậy, về nhà không vui sao?”Hạ Đình Diễn vẫn không nói lời nào, ánh mắt tiếp tục trở lại với cuốn sách cầm trên Vãn thở dài, cúi người sờ sờ mái tóc mềm trên đỉnh đầu cậu. Đôi khi cậu nhóc này thật sự không đáng yêu, rõ ràng là luôn la hét phải về nhà, hiện tại được xuất viện rồi lại lộ ra dáng vẻ miễn cưỡng, cô có chút không hiểu nổi.“Nếu như cậu không để ý, về sau có thể gọi điện cho tôi, chúng ta là bạn bè”. Cô không nhịn được nói câu này, có lẽ bởi vì Hạ Đình Diễn làm cho cô quá đau này Hạ Đình Diễn mới nhìn cô lần nữa “Tôi nghĩ là cô đang gạt tôi”.Ôn Vãn bất đắc dĩ cười ra tiếng “Cậu nhóc, tâm quá đề phòng cũng là một chuyện tốt”Hạ Đình Diễn nhìn cô chằm chằm mấy giây, chợt nóng nảy hất tay của cô ra. Ôn Vãn vẫn có chút không quen với tính khí thất thường của Hạ Đình Diễn, xoay người muốn đi, bỗng nhiên nhớ lại cái gì. Cô từ trong túi tiền cầm một vật, thần thần bí bí giữ lại trong lòng bàn tay “Đưa tay ra”.Hạ Đình Diễn không nhịn được nhìn cô.“Thế nào sợ tôi chọc ghẹo cậu?”. Ôn Vãn híp híp mắt, cố ý khiêu khích nói “Nếu cậu sợ thì thôi vậy, không ngờ cậu to lớn mà gan nhỏ như vậy ___”Nghe vậy Hạ Đình Diễn khó chịu, dù sao ở tuổi này bất kể cậu trai nào cũng háo thắng, Hạ Đình Diễn cũng vậy. Cậu tức giận mở tay ra, hất cằm trừng Ôn Vãn “Tôi không phải đứa bé”.Ôn Vãn bị bộ dáng này của Hạ Đình Diễn chọc cho buồn cười, vật trong tay đặt nhè nhẹ ở lòng bàn tay cậu “Cho cậu”.Hạ Đình Diễn thấy rõ vật trong lòng bàn tay, nhất thời cặp mắt trợn tròn.“Tôi không biết cậu thích gì, cho nên cố ý hỏi chú hai của cậu, anh ta nói khi còn bé cậu rất thích ăn cái này, bây giờ rất khó tìm cũng may là tìm được”.Khi Hạ Đình Diễn còn bé thì có một loại kẹo, bao bì không tinh tế nhưng có một mùi vị rất đặc biệt. Mùi vị đó khiến cho cậu nhớ đến lần Hạ Phong trở về nhất định sẽ mang về cho cậu một bịch kẹo loại lớn. Mỗi lần cậu khóc thì bố sẽ dỗ cậu bằng loại kẹo kể từ khi bố qua đời, không ai quan tâm cậu khóc hay không khóc. Mà trên thị trường loại kẹo này cũng ngày càng ít hầu như là không mua Đình Diễn nhìn Ôn Vãn có mấy phần xúc động, cậu trầm mặc hồi lâu, rồi cất giọng khàn khàn “Tại sao cô đối với tôi….tốt như vậy”.Người đang trong thời điểm yếu ớt, có một chút ấm áp liền trở nên phóng đại, cho nên giờ phút này Hạ Đình Diễn cảm nhận được yêu thương. Dĩ nhiên Ôn Vãn biết tâm lý cậu, đến bên cạnh giường, trong lòng chợt có chút chua sót “Cho dù mất đi người thân, cậu cũng phải sống tích cực, lạc quan, tin tưởng bản thân, có vậy bố cậu mới vui vẻ. Có những chuyện cậu không nên cố Đình Diễn nhìn cô sâu sắc, khóe môi giật giật, mở miệng “Tôi sẽ nhớ cô”.Ôn Vãn bị lời nói đột ngột của cậulàm ngẩn ra, một giây kế tiếp chợt bị ôm vào trong ngực. Bờ vai của cậu gầy yếu, trên quần áo nồng nặc mùi sát trùng, da thịt ở cần cổ cũng lạnh lẽo. Ôm vào thật sự không thoải Ôn Vãn dừng lại giữa không trung, mặc dù Hạ Đình Diễn mới 16 tuổi nhưng thân thể vô cùng phát triển, cho dù là chiều caohay tâm trí đều trưởng thành hơn so với bạn cùng tuổi. Cô sửng sốt hồi lâu, lúc này mới chần chờ vươn tay cố thoải mái mà chụp bả vai cậu “Nghĩ tới tôi thì gọi cho tôi, không phải là tôi đã cho cậu số sao?”Hạ Đình Diễn không đáp lại cô, chỉ ôm cô rất chặt, Ôn Vãn thử mấy lần cũng không thể đẩy biết cách bao lâu, cửa phòng bệnh bị ai đó khẽ đẩy ra, cho dù tiếng động rất nhỏ nhưng cũng đủ gây chú ý cho hai người. Ôn Vãn quay đầu lại liền nhìn thầy khuôn mặt lạnh nhạt của Hạ Trầm, anh cứ như vậy đứng ở cửa lạnh lùng nhìn hai người, đáy mắt có ít thứ cuồn cuộn nhưng không cách nào đọc lần Ôn Vãn đơn độc đối mặt với Hạ Trầm đều cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói nhưng cũng cảm thấy không có lời nào để nói. Giống như tối hôm qua, cô cảm thấy nên nói chút gì với Hạ Trầm, nhưng trong đầu tổ chức thật lâu, cũng vẫn như cũ không tìm lời nói thích hợp để cùng Hạ Trầm ở miệng trước “ Tỷ lệ xuất viện của Đình Diễn là bao nhiêu”?Ôn Vãn nhìn anh một cái, trong tay người đàn ông này là điếu thuốc lá, làn khói xám trắng bay lượn lờ, cảm thấy khuôn mặt anh hơi mơ hồ nhưng vẫn nhìn ra được đôi mắt thâm trầm và lòng dạ tràn đầy tính Đình Diễn bị đưa vào bị đưa vào bệnh viện có phải do Hạ Trầm cố ý hay không, đại khái là trong lòng Ôn Vãn đã có đáp án. Chỉ là chuyện Hạ gia xem ra quá phức tạp, căn bản là cô tài nào can thiệp được, huống chi bây giờ còn có Hạ không muốn như con thiêu thân lao vào lửa, chỉ có thể hết sức bảo vệ Hạ Đình Diễn. Ngoài phạm vi công việc ra, cô không nên quan tâm chuyện ngoài lề.“Bây giờ người của Hạ gia muốn Hạ Đình Diễn xuất viện, tôi chỉ căn cứ bệnh tình của cậu ấy tiến triển ra sao mà đáp ứng yêu cầu Hạ gia các anh, cuối cùng muốn xuất viện hay không còn tùy thuộc vào ý kiến của Hạ Đình Diễn nữa”. Cô vừa nói mấy câu liền không nhịn được cau mày “ Đừng có hút thuốc ở phòng làm việc của tôi”.Hạ Trầm nhíu mày nhìn cô, khóe miệng tràn ra ý cười “ Cố Minh Sâm không hút?”.Ôn Vãn hít sâu một hơi, từ ngăn kéo tầng cuối cùng lấy ra cái gạt tàn pha lê mới tinh đặt ở trước mặt anh. Khóe miệng Hạ Trầm cười sâu hơn, đem phần dư còn lại của thuốc lá ấn thật sâu vào gạt tàn cho tắt hẳn “Thì ra anh ta chưa bao giờ tới phòng làm việc của cô”.Mỗi lần bị con người này nhìn Ôn Vãn không sao chịu được, cũng không muốn so đo với anh ta “Bệnh tình của Đình Diễn vốn không nghiêm trọng, bình thường nên nói chuyện nhiều với cậu ấy một chút”.Cũng không biết Hạ Trầm có đang nghe hay không, khẽ hạ mí Vãn suy nghĩ một chút, vẫn là nói “ Hạ Đình Diễn chỉ là một cậu bé mới 16 tuổi”.Hạ Trầm giương mắt nhìn cô, cười cười “Thì sao?”.Ôn Vãn cũng không biết phải nói như thế nào để cho Hạ Trầm hiểu, dứt khoát bỏ qua đề tài này. Cô chợt nhớ lại tối hôm qua bà Trần giao nhiệm vụ mai mối. Không cần nghĩ cũng biết con người anh như thế nào, giới thiệu cho anh giống như giao người người cho hố tối hôm qua không biết Chu Nhĩ Lam có phải cố ý thử dò xét cô và Hạ Trầm không mà thêm dầu vào lửa nói một câu “Dù sao chỉ là tiện tay, con giúp bà ấy hỏi một chút, tốt nhất là hẹn gặp luôn. Con mở miệng vị Hạ tiên sinh kia nhất định đồng ý, không phải cậu ta muốn cảm tạ con sao?”.Ôn Vãn bị mấy bà phu nhân nhìn chằm chằm, cộng thêm Cố Minh Sâm đang ở bên cạnh ôm cánh tay xem kịch vui, cô không thể làm gì khác hơn là đồng nhưng thời điểm mở miệng với người đàn ông này thật Trầm thấy cô nhìn mình chằm chằm vào mình mất hồn, khẽ nghiêng người “Cô nghĩ gì đấy?”.Ôn Vãn phục hồi lại tinh thần, phát hiện hai người đứng quá gần, vội vàng dựa vào sau thành ghế, nhỏ giọng ho khan nói “ Cái đó…anh có rảnh không?”.Hạ Trầm không rõ chân tướng mà nhìn cô, Ôn Vãn không được tự nhiên, sờ mũi một cái, cô cảm thấy nếu mình nói chuyện này sẽ bị anh ta bóp chết mất.“Muốn cầu cạnh tôi?”. Hạ Trầm liếc mắt một cái liền nhìn ra, mặc dù anh chỉ mới quen biết Ôn Vãn không lâu, nhưng tính tình cô anh đã đoán được tám chín Vãn nhìn anh thật lâu, cuối cùng vẫn là bỏ đi cái ý định ngu ngốc này “Không có việc gì”.Mới vừa rồi là bộ dáng thất thần không giống như là không có chuyện gì. Hạ Trầm không tiếp tục hỏi, nhìn chằm chằm cổ tay cô đang lúc nhìn đồng hồ. Ôn Vãn để ý đến ánh mắt của anh, liền nhanh chóng đẩy đồng hồ vào trong tay này Hạ Trầm mới thu hồi tầm mắt “Tôi đi trước”.Ôn Vãn thở phào nhẹ nhõm, ai biết đi tới của người đàn ông này quay trở Vãn trừng mắt nhìn anh, Hạ Trầm ngày càng đến gần, cư nhiên trực tiếp vòng qua bàn làm việc, cuối cùng cúi người đặt hai tay lên hai thành ghế. Thái độ anh rất kỳ quái, giống như có chuyện muốn nói nhưng lại rất khó mở Vãn trừng mắt nhìn hắn lại nghe hắn nói “Đình Diễn rất lệ thuộc, đừng dung túng nó quá”.Giống như Ôn Vãn có chút hiểu ý tứ của anh, lại giống như là không hiểu, nhưng bây giờ người đàn ông này cách mình quá gần, có thể nhìn thấy hàng lông mi dày đen thật đẹp của anh, cô chỉ có thể gật đầu thật nhanh một Trầm cũng không đứng dậy, trầm trầm nhìn cô, cuối cùng nhếch môi nở nụ cười “Cô khẩn trương”.Ôn Vãn nuốt nước bọt một cái “Anh cút đi”.Một người phụ nữ bị một người đàn ông như vậy nhìn chằm chằm, lại còn đẹp trai…Nếu không khẩn trương thì không phải là phụ nữ nữa Trầm đưa tay nâng cằm cô, tiến sát gần cô thêm mấy tấc “Mới vừa rồi muốn nói chuyện gì? Tôi sẽ cho cô cơ hội nếu như không nói…Tôi không ngại dùng một vài thủ đoạn nhỏ để cô há mồm đâu”.Ngón tay anh hơi lạnh nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mềm mại của cô, dừng một chút sờ một cái “tư vị nơi này, tôi còn rất hoài niệm”.Ôn Vãn không ngờ anh sẽ dùng thủ đoạn này để ép cô, mấu chốt là cô nên nói thế nào đây. Mắt thấy anh càng ngày càng gần môi cô, sóng mũi đã chạm đến chóp mũi người Ôn Vãn nóng lên, đứng ngồi không yên, không thể làm gì khác hơn là vội nói “ Có người muốn nhờ tôi giúp anh mai mối”.Hạ Trầm không tiến gần nữa, chỉ là Ôn Vãn cũng khôngdám nhìn, cô có thể cảm thấy hô hấp của người đàn ông này đang tăng thêm, khẽ ghé mắt còn có thể nhìn thấy tay đặt trên thành ghế hiện rõ cả mạch chừng là chọc điên anh ta Vãn nhỏ giọng lầu bầu nói “ Tôi cũng cảm thấy lời đề nghị này nhạt nhẽo, cho nên mới vừa rồi không có hỏi anh, tôi sẽ nói lại với bà ấy”.“Cô cảm thấy tôi rất thiếu phụ nữ?”. Hạ Trầm chợt mở miệng, nhẹ nhàng khoan khoáihơi thở ngứa ngáy tê têphất qua khóe môi Ôn lo lắng ngẩng đầu nhìn anh, vừa đúng nhìn thấy đôi môi khẽ phiếm lạnh lẽo hai mắt âm trầm, cô còn chưa mở miệng, Hạ Trầm chợt nở nụ cười thật đẹp, "Cô Ôn, lại nói. . . . . . Tối hôm qua cả đêm tôi đều nhớ cô."Lời này thực sự quá rồi, giọng nói còn có một chút ma lực, mị hoặc , toàn thân Ôn Vãn cũng cứng ngắc thẳng băng, ngón tay gắt gao thủ sẵn ghế da, cô rất nhanh lấy lại tinh thần, nhếch khóe môi châm biếm "Hạ Trầm,cái này có tính là quấy rầy không!""Bác sĩ Ôn không phải cũng học Tâm Lý Học sao, chỉ là tìm cô hàn huyên một chút, tôigiống như có cái gì không đúng sao, bao nhiêu tiền một giờ, tôi sẽ trả. Hạ Trầm bình tĩnh nói, nếu như không phải làtư thế này có vấn đề, chắc người khác sẽ tin rằng lời nói này là sự Vãn cắn môi một cái, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là thật mềmgiọng nói, bị anh làm tức đến đầu đau, cố tình đẩy anh vài cái mà chẳng ăn thua, quyết định dụ dỗ anh " Anh đứng dậy trước đi ." Hạ chìmchậm rãi lắc đầu một cái "Cô không phải muốn biết, đêm qua tôi nghĩ cô đang làm gì?”.
Lúc này, Ôn Vãn không cảm giác được nguy cơ đang đến gần. Vốn váy đã ngắn bây giờ đã trượt lên bắp đùi, nếu Hạ Trầm nhìn kỹ sẽ thấy cảnh xuân không bỏ sót thứ may là Hạ Trầm có khả năng tự kiềm chế được, dù sao đã đến tuổi này thì chuyện gì mà anh chưa từng trải qua. Anh đỡ Ôn Vãn trực tiếp dựa vào đầu giường, cầm ly uống nước, bình thường Hạ Trầm không có kinh nghiệm chăm sóc người khác nên sức lực có hơi mạnh đối với Ôn Vãn bị sặc ho khan kịch liệt, phần lớn đều vấy vào áo choàng tắm của Hạ Trầm.“Phiền phức” Hạ Trầm chưa bao giờ chật vật như vậy, vừa vặn hôm nay tâm tình anh không tốt nên động tác hết sức thô bạo, trực tiếp cởi hết quần áo của cô quần áo là cả một quá trình gian nan, vóc dáng người phụ nữ này không tệ lắm, ngay cả Hạ Trầm cũng khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.“Cô nên cảm thấy may mắn là hôm nay gặp tôi”. Anh cắn răng nói bên tai cô xong, liền trực tiếp tháo đồng hồ cô Vãn mơ mơ màng màng, mặt cũng đỏ hết cả lên, mơ hồ không rõ trả lời anh một câu “Cảm ơn”.Hạ Trầm giận quá hóa cười “Cô thật là không khách khí”.Anh nghiêng người đặt đồng hồ đeo tay trên đầu giường, xoay người chợt thấy người phụ nữ kia không biết từ lúc nào ngồi dậy, hơi híp mắt nhìn sự hai người nằm cạnh nhau quá gần, ngay cả hô hấp cũng nghe thấy, chóp mũi đều là mùi hương nhàn nhạt của người phụ nữ gian này, địa điểm này còn là ban đêm , hình như tất cả có chút mờ Trầm nhìn đôi mắt trong veo như nước của cô, hầu kết có chút giật giật, giọng khàn khàn “Làm gì, ngủ”.Mặt của Ôn Vãn đỏ lên, hơi mất tự nhiên, lúc này trên người chỉ còn lại nội y, tóc dài xỏa tung trên vai, Hạ Trầm cảm thấy trên người nổi lên mấy đốm lửa nhỏ. Cô mở miệng nói chuyện lần nữa, âm thanh mềm nhũn “Tại sao anh lại cởi quần áo của tôi”.Hạ Trầm cực kỳ im lặng, nãy giờ cởi hết rồi bây giờ mới nhớ tới, có phải phản ứng hơi chậm không “Quần áo của cô ướt”.Ôn Vãn nghi ngờ cau mày, bộ dạng không tin “Không phải là anh muốn cưỡng gian tôi?”.Tại sao người phụ nữ nàyăn mặc như vậy lại chạy tới hộp đêm, đúng là tùy tiện, không biết nghĩ cái gì nên làm cái gì không nên làm, giờ phút này, Ôn Vãn ở trong lòng Hạ Trầm, dáng vẻ mê hồn cùng với đêm tịch mịch, vì vậy từng cái cử động của cô có chút giống quyến rũ. tâm Ôn Vãn nhíu chặt hơn, Hạ Trầm nhìn bộ dạng này của cô rất dụ người, hơn nữa đôi môi đỏ tươi như cánh đào rất muốn cắn một Trầm từ từ dán lại gần, đang muốn hôn cô, bỗng nhiên Ôn Vãn không khách khí ợ một cái đánh mất hình tượng.“…..” Tất cả hăng hái, lửa dục nhất thời của Hạ Trầm đều biến thành hư thỏa mãn dục vọng, hậu quả chính là hỏa khí bực tức vô cùng lớn, anh kéo chănquấn người thật chặt, đứng ở bên giường cười lạnh nói “Còn nói thêm một chữ, tối nay cô ngủ trong bồn tắm”.Anh xoay người đi, dây buộc áo choàng tắm chợt bị kéo lại.“Tôi____”Ôn Vãn tội nghiệp nhìn anh, quấn quấn dây buộc áo quanh ngón tay, giống như là sợ anh đi mất, qua mấy giây mới nhỏ giọng nặn ra mấy chữ “Tôi còn muốn uống nước”.Hạ Trầm nhìn cô một hồi, hai bàn tay nắm chặt lại rồi mở ra, cố gắng kiềm chế, cuối cùng cúi người hung hăng véo cằm cô, sức lực tuyệt không dịu dàng “Dám sai bảo tôi, cô là người đầu tiên đấy”.-Ngày hôm sau, đầu đau nhức như búa bổ làm Ôn Vãn thức tỉnh, mở mắt ra nhìn thấy cửa sổ lớn đang mở, vài tia nắng ấm áp tràn nhìn chằm chằm gian phòng hồi lâu cũng không nhớ nổi mình rốt cục đang ở đâu, chỉ thoáng qua mấy hình ảnh đứt đoạn, lần sau không nên uống nhiều rượu như vậy, cơ thể thật đau không muốn đứng cách bày biện gian phòng, Ôn Vãn rất nhanh liền phát hiện ra đây là khách sạn, đầu óc nhất tỉnh ra liền giật bắn ra khỏi hiện trên người mình không cơ hồ không mặc cái gì nhưng thân thể không mấy khó chịu, thật may không xảy ra chuyện gì. Nhưng tại sao mình lại xuất hiện nơi này?.Ở trong phòng tìm một hồi cũng không thấy quần áo của mình, Ôn Vãn không thể làm gì khác hơn là quấn chăn vào người, kéo cửa phòng ra thăm dò một chút. Trên ghế sa lon có một người đàn ông đang ngồi, chỉ có thể nhìn đằng sau, tóc ngắn, gọn gàng cùng bộ vai ngang rộng lớn, bộ dáng không cách nào xác nhận đang do dự ra ngoài luôn như vậy hay sao, người đàn ông chợt lên tiếng "Dậy rồi”.Ôn Vãn nghe âm thanh này quen tai, chờ đến gần vừa nhìnkhóe môi nhất thời kéo ra, người đàn ông đang ngồi trên ghế sa lon đang đọc báo không phải là Hạ Trầm thì là ai? Chỉ là tối hôm qua cô với anh ta hẳn đã tách ra rồi mà .Hạ Trầm từ tờ báo ngẩng đầu lên, lúc này Ôn Vãn mới phát hiện khí sắc anh không được tốt lắm. kéo chăn thật chặt “Quần áo của tôi đâu?”.“Giặt rồi”.Ôn Vãn ngước xem đồng hồ, trễ giờ làm rồi, cô phải thay đồ nhanh lên, vội vàng cầm điện thoại gọi cho phục vụ. Đợi cô làm xong, phát hiện từ đầu chí cuối Hạ Trầm cũng không để ý tới cô, giống như trong phòng chỉ có một mình anh, ngay cả cái liếc mắt cũng không buồn nhìn Vãn trực giáccó cái gì đó không đúng, không khí có chút ngồi trên ghế cách Hạ Trầm không xa, len lén liếc nhìn anh vài cái, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi “Tại sao tôi lại ở chỗ này”.Hạ Trầm chậm rãi nhìn sang, đáy mắt có mấy phần chế nhạo, tỉ mỉ gấp tờ báo đặt trên bàn, khóe miệng nhếch lên vài phần giống như cười mỉa mai “Quên? Thật đáng tiếc, nhưng mà không sao có thể ôn lại để bác sĩ Ôn nhớ lại một chút.”Cô nghe giọng điệu của anh có chút kỳ quái còn có vẻ thoại lý hữu thoại nữa câu nói có hàm ý khác , chẳng lẽ tối hôm qua xảy ra chuyện gì, cô không tài nào nhớ nổi, phải hỏi anh ta mới được “ Không phải tôi rước lấy phiền phức cho anh đấy chứ”.Hạ TRầm không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Vãn bị anh nhìn có chút không tự nhiên, trước kia cô chưa từng uống rượu, hôm qua vẫn là đầu tiên uống say. Sau khi say cô có gây chuyện không cô không biết chính xác, ít nhất nhìn phản ứng Hạ Trầm bây giờ, có lẽ gây ra chuyện phiền phức nhiên Hạ Trầm cất giọng, bề ngoài cười nhưng bên trong không cười đới mặt với cô “ Tôi muốn hỏi trong quá trình làm việc cô luôn luôn đa nghi, đè nén nội tâm sinh ra chứng vọng tưởng”.Ôn Vãn bị anh nói, sửng sốt “Anh, có ý gì”.Hạ Trầm hừ một tiếng trong lỗ mũi “ Có phải chồng cô không thể thỏa mãn được cô cho nên ảo tưởng cô bị cường bạo? Tôi nghĩ ở phương diện này cô thật háo Ôn Vãn đỏ hừng hừng, tức giận hét “Hạ Trầm”.Hạ Trầm khẽ nghiêng đầu, vốn ngũ quan của anh thâm thúy lập thể khuôn mặt góc cạnh nhìn sâu sắc, thâm thúy cho dù lúc cười cũng làm người ta cảm thấy lạnh lẽo, huống chi hiện tại anh không cười, xem ra tối hôm qua xảy ra chuyện lớn rồi mới để anh tức giận như sự Ôn Vãn không nhớ được gì, cô cố gắng tâm bình khí hòa bình tĩnh, nhã nhặn, hòa giải nói “ Rốt cục là tôi đã làm gì, tôi hứa tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh”.Hạ Trầm kéo kéo khóe môi, giật gật nhưng không trả lời ngay, không biết chuyện quá khó nói hay thật sự anh ta vẫn còn tức giận. Ôn Vãn đợi một hồi lâu mới nghe giọng nói lạnh lẽo “ Tối hôm qua cô gọi điện cho khách sạn, nói có người cưỡng gian cô, kết quả là quản lý khách sạn cùng an ninh xông vào___”.Ôn Vãn nghe được sắc mặt trắng bệch, chuyện này một chút ấn tượng cô cũng không có!Hạ Trầm nhớ tới những thứ này huyệt thái dương giật giật, ngực thở phập phồng, tối hôm qua người phụ nữ này nói muốn uống nước, anh chịu đựng tức giận đi đến tủ lạnh cầm một lon nước. Ai biết chân anh vừa mới bước đi, lập tức người phụ nữ này gọi điện cho khách chết người nhất chính là người phụ nữ này uống nước sặc lên quần áo của anh, không biết có phải cố ý hay không, tóm lại anh vừa cởi áo choàng tắm ra thay đúng lúc quản lý khách sạn cùng an ninh xông Trầm nở nụ cười sâu hơn một chút, từ từ đứng dậy đi hình cao to của Hạ Trầm đứng trước người cô, khẽ cúi người nhìn cô mỉm cười “ Cho nên nhờ bác sĩ Ôn ban tặng, họ Hạ tôi lần đầu tiên bị gán tội danh tên tội phạm cưỡng gian, thật là thú vị, tôi phải cảm ơn bác sĩ Ôn mới Vãn bị anh bức phải dựa vào vách tường phía sau, cười giả lả lắc đầu một cái “ha ha không cần khách khí”.Hạ Trầm tức muốn đến hộc máu, sống trên đời 35 năm lần đầu tiên trở thành tên tội phạm cưỡng quản lý kia vừa tới, còn chưa biết anh, la hét đòi báo cảnh nhanh gọi điện cho A Tước, rất nhanh đã giải quyết xong mọi chuyện, kết quả anh vừa trở về phòng đã thấy ai đó bao lấy chăn ngủ, hơn nữa còn dày vò anh cả Trầm không biết phải làm như thế nào, đại não nhất thời nóng lên. Anh vạn nhất cũng không nghĩ đến một nữ bác sĩ thanh cao, kiêu ngạo như cô khi uống rượu say vào như một nữ bệnh nhân tâm thần. Hạ Trầm tự nhủ “Chắc chắn cô ta đang trả thù mình”. Hạ Trầm muốn cười cũng không được, muốn nói cũng không xong, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tình huống trước mắt đương nhiên là Hạ Uyên không có cách nào để trở về công ty đi làm, do Tổng giám đốc không có ở đây, Tiêu Tiêu là Phó Tổng nên bận tối mày tối mặt. Nhưng “Đầu sỏ gây nên chuyện” còn cố tình không biết điều, cô vừa tăng ca đến bảy giờ, di động liền vang lên.“Đang bận việc à?”Tiêu Tiêu nghĩ thầm đây không phải là nói nhảm sao? Nhưng vẫn chịu đựng hỏi lại “Có việc gì?”Ở bên kia, giọng nói của Hạ Uyên vô cùng bình thản, thậm chí còn mang theo một chút ý cười ôn hòa “À, không có chuyện gì quan trọng, chỉ là sợ em quên tủ lạnh trong nhà đã không còn gì.”Bỗng nhiên lúc này Tiêu Tiêu mới nhớ ra, sau bữa cơm tối hôm qua thì nguyên liệu nấu ăn ở trong tủ lạnh đã hết sạch có chút áy náy, nói “…… Vậy buổi trưa của anh?”Sẽ không bị đói bụng chứ?“Không có.”Nghe được câu trả lời phủ nhận, Tiêu Tiêu vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thì lại nghe người kia hời hợt nói “Ăn một quả táo.”“……”Tiêu Tiêu chỉ có thể chấp nhận mang công việc cần làm về nhà, trên đường còn tranh thủ đi siêu mỏi xách hai túi đồ lớn bỏ vào cốp sau, Tiêu Tiêu lau cái trán đầy mồ hôi, không nhịn được bắt đầu suy nghĩ tại sao mình lại phải tiếp tay làm việc xấu chứ?Quả thực còn phiền toái hơn so với lúc cô ở một mình!Đến bãi đậu xe ngầm, lúc này Tiêu Tiêu mới ý thức được còn nhiều chuyện phiền phức phải bê đống tài liệu đã mang về kia, còn có hai túi đồ ăn phải chuyển lên lầu, cho dù cô tự xưng là nữ hảo hán, nhưng rõ ràng là lúc này chỉ với hai cái tay thì không làm được chuyện rầu rĩ, cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra. Người đàn ông từ bên trong đi ra mặc một bộ quần áo màu xám ở nhà, là Hạ người Hạ Uyên bị thương, cho nên chỉ có thể giúp một tay cầm đồ nhẹ nhất, hai người vào thang máy, Tiêu Tiêu do dự một lát vẫn là không nhịn được hỏi anh “Làm sao anh lại xuống đây?”Cô lại không gọi điện thoại, người này xuất hiện cũng có phần quá mức trùng mắt Hạ Uyên hơi lóe lên, vô cùng bình tĩnh trả lời “Anh nghe nói gần đây trị an không được tốt, sợ quá muộn, một mình em không an toàn.”Tiêu Tiêu không có tiếp tục nói, thật ra trong lòng cô đã sáng rõ như là đang lo lắng cho mình bị liên lụy, về nhà qua muộn sẽ gặp nguy nhiểm sao?Lúc nghĩ như vậy, biết rõ anh làm như vậy là vì tinh thần trách nhiệm, nhưng trong lòng không khỏi phát sinh ra một cảm xúc rung Tiêu Tiêu về tới nhà đã mệt không muốn nhúc nhích, Hạ Uyên tự mình cầm lấy đồ, một tay cũng vậy để vào trong tủ Tiêu bày ra ở ghế sô pha, nhìn bóng lưng của anh mất nháy mắt như thế, đầu óc của cô lại suy nghĩ, thật ra trong nhà có một người đàn ông hình như cũng rất Uyên quay đầu thấy được ánh mắt mất hồn của cô, đúng lúc này nét mặt không khỏi hiện lên ý cười, đi tới và ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay lướt nhẹ qua những sợi tóc mềm mại của cô “Rất mệt sao?”Bình thường thì hai người cũng không phải là chưa từng có hành động cợt nhả như vậy, nhưng vào lúc này Tiêu Tiêu cảm thấy vô cùng không quen, không được tự nhiên di chuyển qua bên cạnh, mơ hồ không rõ “Ưmh” một Hạ Uyên cứ như vậy không có dấu hiệu báo trước nắm bả vai cô, sức lực vừa phải, mang theo cảm giác không thể kháng cự được.“Anh giúp em xoa bóp.”Cố vừa định né tránh, lại nghe anh không nặng không nhẹ bổ sung thêm một câu “Em đã giúp anh rất nhiều, anh thấy áy náy, chẳng qua là muốn trả ơn em thôi. Không có ý gì khác.”Đối phương đã nói như vậy, cô còn khó chịu thì ngược lại có chút kì xảo xoa bóp của Hạ Uyên rất tốt, rất nhanh Tiêu Tiêu cảm thấy mệt mỏi toàn thân đều dần được loại bỏ, bây giờ suy nghĩ, thì ra anh cũng biết có ơn phải trả đó?Trong lòng đang đắm chìm trong cảm giác do Hạ Uyên mang lại, đột nhiên bị anh vỗ vai, nhắc nhở dịu dàng “Được rồi, có thể nấu cơm, anh đói bụng lắm.”“……”Lúc Tiêu Tiêu cầm lấy nồi cơm trong lòng vẫn còn chút căm phẫn, thì ra anh xoa bóp cho cô là muốn cô nấu cơm sớm một chút sao?Người giống như Hạ Uyên, chắc chắn ngàn lần không thể có sự đánh giá cao đối với anh được.“Cần giúp một tay không?”Hạ Uyên lại xuất hiện ở cửa phòng bếp, khẳng định lúc này Tiêu Tiêu sẽ không cho anh một sắc mặt tốt, cũng không quay đầu lại mà nói “Không cần.”Phía sau lưng truyền tới tiếng cười nhẹ làm cho người ta tức giận, Tiêu Tiêu tranh thủ quay đầu trừng Uyên không cảm thấy có gì phải xấu hổ, ngược lại không biết từ lúc nào đã bước tới, dán vào vành tai của cô nhẹ giọng nói “Anh muốn ăn no mới có sức lực cống hiến hết mình cho em đó, nếu thích, lúc nào anh cũng có thể giúp em tiếp tục xoa bóp.”Tiêu Tiêu bị hơi thở ấp áp của anh vây lấy khiến tay rung lên, trên mặt lại nóng ran, căm phẫn quay đầu đối mặt với anh “Ăn nói lung tung, ai thích anh xoa bóp giúp đâu.”“Oh.” Bộ dáng Hạ Uyên bỗng nhiên hiểu ra, “Không thích thì không thích đi, đừng tức giận.”Chính là như vậy, Hạ Uyên luôn rất nhẹ nhàng nói câu đầu tiên làm cho lửa giận của cô bị đè xuống, Tiêu Tiêu hận đưa tay chỉ cửa phòng bếp “Đi ra ngoài, chỉ làm vướng bận tay chân!”-Hạ Uyên rất thành thật đi ra ngoài, bình thường khi cô nấu cơm thì dù sao anh cũng giúp một tay, đưa từng cái khay gia vị, luôn dính ở bên người cô chờ tới khi cô làm xong bữa bây giờ, cái loại sô nổi này đi qua có sự chênh lệch rất rõ Tiêu kìm nén một hơi tức giận làm xong bữa tối, chờ lúc bưng thức ăn lên bàn mới phát hiện Hạ Uyên lại cầm máy tính và văn kiện, một tay bận nghi ngờ nhíu mày, chờ lúc đi qua mới biết anh đang làm việc giúp nhận được ánh mắt của cô, anh tháo kính mắt xuống, lúc này mới quay đầu đối diện với tầm mắt của cô “Sau này ở công ty làm không xong, về nhà anh sẽ giúp em. Một người sống ở đây rất cô đơn, anh cũng không yên tâm.”Trong lời nói chứa hai chữ “Về nhà” khiến cho cô ngẩn ra, nhìn người đối diện trong chốc lát không biết nên phản ứng thế nào. Nghe giọng nói đó thì buồn bã trong lòng tự nhiên biến mất gần như hoàn toàn, Tiêu Tiêu đan xen các ngón tay, lẩm bẩm một câu “Ăn cơm” rồi bước gian càng lâu, chính Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được tư vị cô và Hạ Uyên ở chung một kệ cô gây khó dễ cho anh như thế nào, anh luôn có biện pháp dưới mọi hình thức làm cho nó biến mất, cuối cùng lúc nào cô cũng làm ra bộ dáng cố tình gây ngày trở về nhà đúng giờ, Hạ Uyên vẫn kiên trì đợi cô ở bãi đậu xe, mặc dù chỉ là cùng đi chung thang máy, nhưng hình như cảm giác không giống cả tiểu J cũng rất nhạy bén nhận ra sự thay đổi của cô “Có phải đang yêu hay không? Gần đây thấy da dẻ tốt hơn nhiều.”Tiêu Tiêu nghĩ rằng, làn da tốt là do nghỉ ngơi và ăn uống cũng như bình thường sau khi Hạ Uyên bước vào, không thể để cho cô ăn uống tùy ý bằng mỳ ăm liền cho qua bữa được, cũng không thể thức đêm cho tới sáng, bởi vì Hạ Uyên sẽ quấy rầy cô tới mức anh phải ép buộc cô lên giường sớm Hạ Uyên cũng rất đúng giờ gõ cửa đánh thức cô, không cần hoảng hốt khi ra cửa…….Nhưng mà nhất định cô sẽ không nói chuyện này cho tiểu J biết, nếu cho em ấy biết bây giờ cô và Hạ Uyên ở cùng nhau, rất nhanh khắp nơi trong công ty sẽ nổi lên nhiều tin J là người bàn chuyện thế đó, tin tức từ miệng nó cho tới khi đến tai mọi người không biết sẽ thành cái dạng gì, không ngờ chủ nhật còn chủ động tới nhà tìm cô, nhưng tuyệt đối cô không nghĩ tới, người mở cửa lại là Hạ Uyên.“Tổng tổng tổng, tổng giám!” tiểu J nói lắp, lại buồn cười bước từng bước nhìn xác nhận cánh Uyên ôm cánh tay, đối với biểu hiện hưng phấn của ai kia thì tỏ ra bình tĩnh như thường, cười gật đầu đáp lễ “Tiêu Tiêu đang tắm, vào đi.”Mới sáng sớm đã đi tắm, rất mờ ám……Tiểu J kiềm chế lại cảm xúc nội tâm đang gào thét điên cuồng, bình tĩnh ngồi trên ghế sô pha, tầm mắt lướt nhanh quan sát sự thay đổi trong cốc nước mà tổng giám thường dùng, trên chân anh còn mang dép dành cho nam, mà ngay cả áo choàng tắm cũng có!!Làm sao Hạ Uyên lại xem không hiểu một chút tâm tư đó chứ, cười cười, lúc này mới nói “Có vẻ như Tiêu Tiêu ngượng ngùng, hi vọng cô có thể giữ bí mật cho chúng tôi.”Tiểu J hưng phấn gật đầu “Chắc chắn chắc chắn mà.”Tiêu Tiêu vừa mới tắm xong bước ra, tóc vẫn còn ướt nhỏ nước xuống, miệng còn liên tục trách “Lúc anh tắm điều chỉnh nước lạnh như vậy không sợ bị cảm sao, cóng chết em rồi.”Nói dứt lời, lúc này mới phát hiện vẻ mặt ngạc nhiên của tiểu xác là Tiêu Tiêu lôi kéo tiểu J xuống lầu, vây người ở bên tường hung hăng đe dọa “Không được suy nghĩ tới càng không cho phép có ý nghĩ phóng túng, chị cảnh cáo em, càng không được tung tin đồn nhảm gây chuyện.”Tiểu J lấy tay che miệng, nhưng cười tới hai mắt híp lại, vụng về nói “Yên tâm yên tâm, em hiểu mà.”Biết cái gì hả, chính cô còn không hiểu nữa!Tiểu J nhìn vẻ mặt buồn bã của Tiêu Tiêu, nhịn không được lại nói tiếp “Thật ra thì Hạ Uyên là người cũng tốt đó, với chị rất có kiên nhẫn, làm sao mà chị luôn ——”Tiêu Tiêu quay đầu nhìn lại, tiểu J vội vàng che miệng ra Tiêu Tiêu rất rõ bản thân mình, quả thực bây giờ cô không còn chán ghét Hạ Uyên, cần phải nói ra là đã tiếp nhận đối phương, cô không có dũng khí lớn đến không phải để ý tới chuyện lúc trước say rượu, mà là không có niềm giống như Hạ Uyên, cô không có dũng khí cùng bước đi, cùng chung suốt Tiêu cũng sẽ không giống với tiểu J ôm hi vọng, em ấy tốt vạn phần, chỉ là miệng không đủ vị thực tập sinh mới tới có một chút nịnh nọt với tiểu J, tiểu J liền nghiêm mặt kéo người qua một bên “Tiêu Tiêu của chúng ta đã có chủ, các người đừng tưởng rằng có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Đừng tưởng rằng Tổng giám đại nhân không có ở đây thì có thể làm càng, người nơi góc nhà bất động có biết không?”Nói xong rồi còn đòi một cái công đạo với Tiêu Tiêu “Em lợi hại chứ, thay chị giải vây, cũng không có nói cho người khác biết rốt cuộc bạn trai của chị là ai. Nhanh khen em nhanh trí đi!”Tiêu Tiêu không nói gì chỉ liếc nhìn tiểu J một cái, thật muốn vì chỉ số thông minh của nó mà mặc đó ở trong công ty có tin đồn ra, Tiêu Tiêu là bạn gái của Tổng giám đại nhân! Từ miệng nhỏ của tiểu J nói ra, đã tám – chín không thua mười người sau lưng đều bàn tán sôi nổi, cũng chính là lúc này Tiêu Tiêu mới bắt đầu nhìn thẳng vào mối quan hệ của cô và Hạ này Hạ Uyên ở lại chỗ Tiêu Tiêu đã hơn một tháng, kì thực miệng vết thương của anh đã tốt lên rất nhiều, nhưng anh cũng không có chủ động nói tới chuyện sẽ rời như Hạ Uyên còn có việc khác, công ty đã ít quay về, nhưng lại không có xem xong văn kiện cùng tài Tiêu về nhà nhìn Tổng quát rồi tới những tài liệu xa lạ để trên bàn, tất nhiên là cô không có xem kỹ, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết được đây không phải ở công ra cô đã sớm nhận thấy Hạ Uyên giữ chức Tổng giám sẽ không được lâu, lúc trước Lisa cũng đã nói như nghĩ tới ngày đó, bỗng nhiên cô cảm thấy có lẽ cho tới bây giờ bản thân cũng không có hiểu rõ Hạ Uyên, đồng thời có một cảm giác xa cách con người ra thì chuyện nhà họ Hạ cô cũng biết một ít, hơn nữa cũng có quan hệ với Ôn Vãn, ít nhiều cô cũng biết chuyện Hạ Uyên cùng Hạ Trầm hòa thuận thật ra chỉ là giả tạo, bên trong tranh đấu có bao nhiêu tàn nhẫn thì các cô không thể nghĩ ra nên dù là vì Ôn Vãn, cô cũng không nghĩ tới sẽ có chuyện gì với Hạ làm cơm chiều, rốt cuộc Tiêu Tiêu cũng có quyết định, sẽ nhắc nhở Hạ Uyên rời đưa mắt nhìn ra bên ngoài, mơ hồ thấy hạ Uyên đang gọi điện thoại, bưng thức ăn lên bàn, phát anh lại còn đang nói chuyện. Ban công đóng cửa, cô không nghe rõ đối phương đang nói cái gì, đi qua kêu anh thì nghe giọng điệu có chút không đúng, so với bình thường thì vô cùng thân chút dịu dàng quá như, như lúc nói chuyện với người tình lời nói vô cùng nhẹ Tiêu nghĩ tới đây, trái tim không theo quy luật đập mạnh. Hạ Uyên cũng đang nghiêng người nên nhìn thấy cô, nét mặt không có thay đổi bao nhiêu, rất bình tĩnh nói với bên kia “Tôi còn có việc, cúp máy trước.”Lặng lẽ ăn cơm, xong rồi Tiêu Tiêu vẫn ở mãi trong phòng ngủ không có đi ra, ngay cả phải nói tới chuyện rời đi cũng đã nhìn máy tính, nhưng một chút tâm tình để làm việc cũng không Uyên nói chuyện điện thoại với ai? Là bạn gái sao?Nhưng mà nếu anh có bạn gái, chẳng lẽ lúc anh bị thương không phải là nên tìm cô ấy đầu tiên sao? Chạy tới chỗ cô làm cái gì?Có lẽ là do nơi của cô ấy khó khăn? Có lẽ cô ấy cũng bị người theo giả nói vài lời chương sau lại viết thêm về mẹ 《 nghịch lửa 》đã sắp có hình ảnh, có tên xuất bản là 《 sự dịu dàng của em như nắng ấm 》, sau đó trang bìa rất đẹp, chính ta cũng rất thích, văn án có ở trên, bề ngoài như có nanh vuốt không nhìn tới ~^_^~ ngày rằm liền đưa ra thị trường, tăng thêm được ngoại truyện của Tri Hạ và Manh Manh, mặt khác cũng có bộ phận sửa đổi hài hòa nội dung mới. các chị em có hứng thú có thể quan tâm tới ta một chút, tới lúc đó tuyên truyền hoặc là có các hoạt động khác.
Contents1 Giới thiệu Truyện Câu Chuyện Hồ Đồ2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Câu Chuyện Hồ Đồ “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Câu Chuyện Hồ Đồ Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Câu Chuyện Hồ Đồ 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Câu Chuyện Hồ Đồ Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Edit lacthuykhiet và bạn lacthuykhietPoster Meow Giới Thiệu Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả ơn. Mà Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền đáp. Dùng một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân “hữu danh vô thực” đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi sắc. Nội dung Cán bộ cao cấp, ngược luyến. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Ỷ thế hiếp người Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Trọn bộ Truyện Câu Chuyện Hồ Đồ “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
Tình yêu khiến cho người ta thay đổi, có thể theo chiều hướng tốt nhưng cũng có thể ngược lại. Yêu nhau quá làm cho họ có những hành động khác thường mà một người bình thường không thể làm. Đến với truyện Hồ Đồ của tác giả Ngải Tiểu Đồ chúng ta sẽ được biết những hành động khác thường đó là gì? Tuy là hành động khác thường nhưng cũng không kém phần lãng mạn trong tình dù cô ra sức, mọi hành động có thể là khóc hết nước mắc để anh quan tâm cô. Nhưng tại sao anh lại không hề quan tâm, chú ý đến cô, anh cứ từ từ rời xa cô không một lý do. Còn nếu cô muốn anh cho cô mộ lời giải thích, một lý do thì anh sẽ cho cô?Rốt cuộc lý do đó là gì, tại sao anh lại đối xử với cô như vậy?Đây là một cuốn truyện hầu hết trên mạng đều đặt pic. Mình sẽ cập nhật các chương dạng text cho các bạn dễ dàng xem nhất trên điện thoại nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
câu chuyện hồ đồ